Tin và làm chứng

Chính Chúa Phục sinh trực tiếp hiện ra mà còn không thuyết phục được ngay, huống chi là chỉ nghe kể lại từ ai đó khác. Như khi các bà nghe các thiên thần... khi các ông nghe các bà... khi nhóm 11 nghe hai anh em từ Emmaus về kể chuyện... khi Tôma nghe các anh em khẳng định... thì đều nghi ngờ và không tin! Quả thật, tin vào Chúa Phục sinh không dễ dàng và dễ dãi chút nào! Source: https://fb.com/permalink.php?story_fbid=1229802274491765&id=100023860118571
Bài đọc I (Cv 4,13-21)
Trong những ngày ấy, các thủ lãnh, kỳ lão và luật sĩ nhận thấy Phêrô và Gioan kiên quyết, và biết hai ngài là những kẻ thất học và dốt nát, nên lấy làm lạ; và còn biết rằng hai ngài đã ở cùng Đức Giêsu; họ thấy kẻ được chữa lành đứng ở đó với hai ngài, nên họ không thể nói gì nghịch lại được. Họ mới truyền lệnh cho hai ngài ra khỏi hội nghị, rồi thảo luận với nhau rằng: "Chúng ta phải làm gì đối với những người này? Vì toàn dân cư ngụ ở Giêrusalem đều hay biết, phép lạ hai ông đã làm rõ ràng quá chúng ta không thể chối được. Nhưng để sự việc không còn loan truyền trong dân nữa, chúng ta hãy đe doạ, cấm hai ông không được lấy danh ấy mà giảng cho ai nữa". Họ liền gọi hai ngài vào và cấm nhặt không được nhân danh Đức Giêsu mà nói và giảng dạy nữa. Nhưng Phêrô và Gioan trả lời họ rằng: "Trước mặt Chúa, các ngài hãy xét coi: nghe các ngài hơn nghe Chúa, có phải lẽ không? Vì chúng tôi không thể nào không nói lên những điều mắt thấy tai nghe". Nhưng họ lại đe doạ hai ngài, rồi thả về, vì không tìm được cách nào trừng phạt hai ngài, họ lại còn sợ dân chúng, vì mọi người đều ca tụng Thiên Chúa về việc đã xảy ra.
Đáp ca (Tv 117,1 và 14-15.16ab-18.19-21)
Đáp: Tôi cảm tạ Chúa vì Chúa đã nhậm lời tôi (c. 21a).
Hoặc đọc: Alleluia.

1. Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm, vì đức từ bi của Người muôn thuở. Chúa là sức mạnh, là dũng lực của tôi, và Người trở nên Đấng cứu độ tôi. Tiếng reo mừng và chiến thắng vang lên trong cư xá những kẻ hiền nhân: Tay hữu Chúa đã hành động mãnh liệt.- Đáp.

2. Tay hữu Chúa đã cất nhắc tôi lên, tay hữu Chúa đã hành động mãnh liệt. Tôi không chết, nhưng tôi sẽ sống, và tôi sẽ loan truyền công cuộc của Chúa. Chúa sửa trị, Chúa sửa trị tôi, nhưng Người đã không nạp tôi cho tử thần.

3. Xin mở cho tôi các cửa công minh, để tôi vào và cảm tạ ơn Chúa. Đây là ngọ môn của Chúa, những người hiền đức qua đó tiến vào. Tôi cảm tạ Chúa vì Chúa đã nhậm lời tôi, và đã trở nên Đấng cứu độ tôi.
Tung hô Tin Mừng (Tv 117,24)
Alleluia, alleluia! – Đây là ngày Chúa đã thực hiện, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về ngày đó. – Alleluia.
Tin Mừng (Mc 16,9-15)
Khi Chúa Giêsu sống lại, sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, thì trước hết Người hiện ra với Maria Mađalêna, kẻ đã được Chúa đuổi bảy quỷ. Bà đi báo tin cho những kẻ đã từng ở với Người và nay đang buồn thảm khóc lóc. Họ nghe bà nói Chúa sống lại và bà đã thấy Người, nhưng họ không tin. Sau đó, Chúa lại hiện ra dưới hình thức khác với hai môn đệ đang trên đường về miền quê. Hai ông trở về báo tin cho anh em, nhưng họ cũng không tin các ông ấy. Sau hết, Chúa hiện ra với mười một tông đồ lúc đang ngồi ăn. Chúa khiển trách các ông đã cứng lòng, vì các ông không tin những kẻ đã thấy Người sống lại. Rồi Người phán: "Các con hãy đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng cho muôn loài".

Vì một số lý do, các trình thuật hậu Phục sinh của các sách Phúc Âm không hoàn toàn giống nhau. Có những dị biệt trong tiểu tiết, và cả trong các mẩu chuyện. Có thể xem như đó là những mảnh rời để ta ghép lại thành một bức tranh mô tả câu chuyện duy nhất.

Bất chấp những dị biệt, người ta vẫn ghi nhận ít nhất hai đặc điểm chung thấy được từ các mẩu chuyện.

Đặc điểm chung thứ nhất, đó là: tin vào Đức Giêsu sống lại không phải là điều dễ dàng, dễ dãi! Những người được chính Chúa Phục sinh hiện ra gặp gỡ, như Maria Mácđala, hai môn đệ trên đường Emmaus, bảy môn đệ trên Biển Hồ, nhóm 11 đang tụ tập... đều không ngay lập tức nhận ra Chúa. Tất cả đều cần một quá trình, cần những dấu hiệu hay những cú hích, thì mới nhận ra và tin. Như Maria Mácđala nhận ra nhờ Chúa gọi tên mình. Hai môn đệ Emmaus nhận ra nhờ hình ảnh Chúa bẻ bánh. Bảy môn đệ trên Biển Hồ nhờ mẻ lưới đầy cá. Nhóm 11, nhất là Tôma, được Chúa cho xem các vết thương ở tay và cạnh sườn, hoặc được tận mắt nhìn thấy Chúa ăn uống như một người bình thường...

Thế đấy, chính Chúa Phục sinh trực tiếp hiện ra mà còn không thuyết phục được ngay, huống chi là chỉ nghe kể lại từ ai đó khác. Như khi các bà nghe các thiên thần... khi các ông nghe các bà... khi nhóm 11 nghe hai anh em từ Emmaus về kể chuyện... khi Tôma nghe các anh em khẳng định... thì đều nghi ngờ và không tin! Quả thật, tin vào Chúa Phục sinh không dễ dàng và dễ dãi chút nào!

Nhưng, ta cũng ghi nhận đặc điểm thứ hai xuyên suốt các trình thuật Tin Mừng, và cả các bản văn Tông đồ Công vụ, đó là: Tất cả những ai đón nhận và tin Chúa Phục sinh thì đều kinh nghiệm sự biến đổi ngoạn mục và một sức mạnh lạ lùng được ban cho mình. Như sự biến đổi nơi Maria Mácđala... nơi hai môn đệ Emmaus... nơi bảy anh em trên Biển Hồ... nơi Tôma... Biến đổi từ buồn thành vui, thất vọng thành hy vọng, nhút nhát thành can đảm và mạnh mẽ...!

Đặc biệt mạnh mẽ là câu chuyện Phê rô và Gioan chữa lành anh què ở Cửa Đẹp Đền thờ. Sự kiện này gắn với thành công đầy kịch tính ban đầu: Phê rô rao giảng và hàng ngàn người đã tin và đón nhận Đức Giêsu Ki tô. Nhưng sự kiện ấy cũng đưa hai vị vào tình trạng phiền phức lớn. Bị cấm đoán, bị bắt, bị giam, bị đánh đòn bởi Thượng Hội đồng Do thái. Thế nhưng các ngài không lay chuyển, mà vẫn kiên định làm chứng cho Chúa Phục sinh ngay cả trước mặt những người đã từng kết án và đóng đinh Đức Giêsu!

Chúa ban sức mạnh cho người tin là để họ làm chứng. Tin thì làm chứng. Tin mạnh mẽ, sẽ làm chứng mạnh mẽ. Và ta có thể nói, làm chứng nhạt nhoà yếu ớt cho thấy lòng tin yếu ớt; còn chẳng làm chứng gì cả thì đó là vì chẳng thực sự tin!

Xin Chúa Phục sinh chạm đến mỗi người chúng ta, xin Người khơi lên và củng cố lòng tin nơi chúng ta. Bởi làm sao rao giảng và làm chứng cho Người nếu không thực sự vững tin vào Người?

Lm. Giuse Lê Công Đức
Mới hơnCũ hơn
Chưa có bình luận
    Tham gia bình luận
    comment url